Wednesday, 9 November 2011

Những Cái Cần Gạt Nước


Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không? Trời mưa như trút nước, nước phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi. May mắn thay chúng ta có những cái cần gạt nước: kiên trì và đều đặn, chúng xoá nhoà nước mưa trên kính, giúp ta nhìn thấy đường để lái xe. Thật tiện dụng tuyệt vời!

Trên chuyến xe cuộc đời, có những nỗi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ bão… chúng như cơn mưa cản trở hành trình của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời gian và công sức của mình, bạn có thấy lãng phí không? Này bạn, thay vì ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nỗi buồn, những điều không vừa ý sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm thì cũng vẫn là đang tiến tới. Một u sầu gạt bỏ là bạn sẽ được nhìn rõ hơn và xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của mình.

Dầu vậy, cũng có những niềm đau, những nỗi buồn như cơn mưa dai dẳng, khó có thể xoá nhòa trong chốc lát. Bạn phải đều đặn, đều đặn gạt bỏ chúng như… những cái cần gạt nước. Muốn vậy, bạn phải kiên trì, quyết tâm lập đi lập lại một động tác trong tư tưởng: đẩy sang phải, đẩy sang trái, cho những gì không vừa ý văng khỏi đời mình như những hạt mưa văng khỏi kính xe; hãy chiến đấu cho tương lai phía trước, để rồi những lo âu rơi rớt, những cơn giận tung toé, những phiền muộn đọng lại sẽ bị gạt bắn ra đằng sau từng phần, từng phần, và nhẹ dần đi cho tới khi mất hẳn. Quan trọng là bạn phải biết gạt bỏ chúng một cách đều đặn, kiên trì. Trời sẽ lại sáng sau cơn mưa.

Người tài xế cẩn thận, dù biết rõ công dụng của chiếc cần gạt nước, cũng không dám khinh thường trời mưa. Đường trơn, tầm nhìn giới hạn, xe không thể chạy nhanh được; bạn cũng vậy, bạn có thể gạt bỏ được những điều tiêu cực, phật lòng, buồn đau, nhưng vẫn chịu những hậu quả tổn hại của chúng. Hãy tiến lên nhưng đừng phóng nhanh, chậm rãi chú ý xem xét để được an toàn cho lần sau. Và nếu tránh được thì nên tránh từ đầu, như người lái xe khi xem thời tiết, biết trời mưa thì có thể khởi hành sớm hơn hoặc muộn đi, có thể lái xe đi vòng hướng khác để tránh cơn bão dập vùi. Đừng tự chuốc lấy những điều không vừa ý khi mình có thể tránh được. Cuộc đời còn có bao việc phải làm; nếu không thật cần thiết thì cũng chẳng nên lái xe trong mưa

Và nếu nhỡ ra phải đi trong mưa, bạn có để ý thêm không? Trên kính xe có tới 2 cái cần gạt nước. Chúng làm việc chung với nhau thật hợp «rơ», lui tới đều đặn, song song, hỗ trợ cho nhau, để đẩy nước mưa ra ngoài. Trong cuộc đời, có những nỗi buồn, những lo âu thật khó xoá với sức của một người. Hãy cùng chia sẻ với người thân, với bè bạn: gánh nặng được san sẻ thì đôi vai sẽ bớt mỏi, đường đi sẽ bớt xa hơn, dễ đi hơn. Khi có sự đồng tâm hiệp lực thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, niềm vui cũng sẽ lớn hơn, đủ để đánh bại những nỗi buồn lớn.

Và sau hết, bạn hãy là người lạc quan. Hãy nhìn những cái cần gạt nước không chịu nằm im, chúng chuyển động không ngừng, cố đẩy nước đến từ mọi phía. Nếu bạn chỉ ngồi một chỗ mà lo âu thì bạn thật là người đáng lo, nếu bạn chỉ biết cằn nhằn những phiền toái thì chúng vẫn còn đó, nếu bạn đắm mình trong u sầu thì u sầu sẽ nhận chìm bạn. Hãy suy nghĩ cho lạc quan và hành động tích cực; Đối với người lạc quan, sớm hay muộn thì vấn đề cũng sẽ có giải pháp, điều cần là phải vui sống dù tạm thời chưa giải quyết chúng được.

Xưa kia có một bà cụ hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa : trời mưa thì bà nghĩ đến người con bán dép rơm bị ế ẩm vì không ai mua dép rơm để đi mưa; trời nắng thì bà lại nghĩ tới người con bán dù vì ai lại mua dù mùa nắng. Hàng xóm thấy vậy xúm vào khuyên bà hãy nghĩ ngược lại: trời nắng thì nghĩ tới người con bán dép rơm được đắt hàng, còn trời mưa thì nghĩ tới đứa con làm dù không đủ bán. Bà cụ nghe theo và từ đó sống thật vui vẻ. Bạn biết không, đời sống vui hay buồn nhiều khi không phải do những việc bên ngoài, mà lại tuỳ thuộc vào suy nghĩ và cách sống của chúng ta. Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu nhìn mặt tốt có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội gì phải làm ngược lại. Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đã mưa và chúng ta phải lái «chuyến xe cuộc đời».
Hãy vui vẻ lạc quan khi nghĩ đến… «những cái cần gạt nước».
Tác giả: Hoài Nam

Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa.
Hạnh phúc mà bạn đang có hay nỗi đớn đau mà bạn đang mang là duy nhất, bạn hãy chấp nhận và thưởng thức.
Như bạn chỉ có thể sống được ngày hôm nay, còn ngày mai, ngày mai đó chưa tới và chắc chắn, ngày mai đó vẫn sẽ tới,
nhưng có thể sẽ không còn có bạn.


Best Regards,

Vincent Nguyen
Graphic Design and Photo Retouch
American Red Cross Volunteer




Hãy vui vẻ lạc quan khi nghĩ đến… «những cái cần gạt nước».

Tác giả: Hoài Nam

Yêu thương như bạn vẫn thường yêu, sống như bạn vẫn thường sống nhưng với một niềm tin là bạn không thể có cuộc sống này lần nữa.
Hạnh phúc mà bạn đang có hay nỗi đớn đau mà bạn đang mang là duy nhất, bạn hãy chấp nhận và thưởng thức.
Như bạn chỉ có thể sống được ngày hôm nay, còn ngày mai, ngày mai đó chưa tới và chắc chắn, ngày mai đó vẫn sẽ tới,
nhưng có thể sẽ không còn có bạn

Quay lại .

Monday, 7 November 2011

Những điều tốt nên hoc.......dể được sống vui mỗi ngày..

Một người không tốt với bạn, bạn không nên quá bận tâm.
Trong cuộc sống của bạn, không ai có nghĩa vụ phải cư xử tốt với bạn trừ cha mẹ.
Còn với những người tốt với bạn, bạn nên trân trọng và biết ơn điều đó.
Nhưng bạn cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng của họ .
Hãy nhớ, họ tốt với bạn không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến bạn.


Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của bạn.
Vì thế, nếu sau này người bạn yêu thương không còn ở bên,
hay họ không còn là nơi bạn có thể đặt niềm tin, bạn cũng đừng bi lụy.
Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, bạn đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích.
Người ta tham vọng sống lâu nhưng bạn chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày.
Hãy trân trọng và yêu lấy cuộc sống hiện tại của bạn.


Trên đời này không có gì là nhất cả,
tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời bạn,
nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi.
Nếu như người đó rời xa bạn, bạn hãy học cách chờ đợi.
Hãy để thời gian rửa sạch vết thương,
để tâm hồn bạn lắng lại rồi nỗi đau của bạn cũng sẽ dần biến mất.
Bạn đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo,
cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.


Bạn có thể bắt mình phải giữ chữ tín,
nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình.
Bạn có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người,
nhưng bạn không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại.
Khi bạn tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với bạn.
Hãy nhớ điều này nếu không bạn sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.


Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau,
cho dù trong cuộc sống bận rộn bạn ít khi gặp mọi người,
nhưng bạn hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ,
hãy dành cho họ thời gian để yêu thương bạn hơn.

Sunday, 16 October 2011

Chuyện thiệt là hay! và rất cảm động, xin chia xe voi cac ban DN


Tiếng đóng cửaTôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên.và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu.
Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi.
Mẹ tôi khuyên : '' Thoi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm ''.
Tôi đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm.
Có người khuyên : '' Bà và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu đâu . . . ''
Rồi người ấy nói tiếp : '' . . . Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ bị ung thư, liệt giường, không đi lại được.
Tiếng đóng cửa đó là của người con. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm ! ''
Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ : '' Trẻ người non dạ, cố chịu đựng thôi ''.
Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở.
Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi : '' Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn . . . ''
Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách thức.
Mẹ tôi an ủi : '' Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi ! Từ từ mới sửa được. . . ''
Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất.
Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật nhỏ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận.
Tôi nói với mẹ : '' Mẹ nói đúng thật ! ''
.
Nhưng tôi bỗng bất ngờ … khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ.
Mẹ tôi nghẹn ngào nói : '' Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn.
nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi ''.
Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy.
Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói : “'' Dì ! Nhiều lần cháu làm Dì mất ngủ, cháu xin Dì tha lỗi ''.
Rồi cậu nói trong tiếng nấc : '' Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu đóng cửa mạnh để mẹ biết cháu đã về,
có thế bà mới an tâm ngủ, Nay mẹ cháu không còn nữa, Dì ạ . . . ''
Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra ...
Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác.
Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời,

Xin Bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình,

Cầu mong cho con người chúng ta luôn hướng đến một nhịp đập trái tim quảng đại, tấm lòng vị tha, nhân ái, vượt qua những suy nghĩ tầm thường, để mặc lấy tâm tình yêu thương

Tạo Hóa ban tặng riêng chỉ có ở '' Con Người '' . . .

Saturday, 8 October 2011

Lời tỏ tình vang dội.
Friday, 07 October 2011 17:25
Giao Chỉ - San Jose.

Cầu hôn bất ngờ।

Cuối tháng 9 năm 2011 vừa qua, tuổi trẻ trên mạng toàn thế giới trải qua một cơn sốt hết sức ồn ào khi tìm thấy trên YouTube một đoạn phim cầu hôn trình diễn như nhạc kịch Hollywood.
Mở đầu là một chàng trai Việt Nam tự giới thiệu vài lời rồi chuyển qua quang cảnh khuôn viên đại học UCLA. Đây là một đại học nổi danh của hệ thống tiểu bang Cali tại đại đô thị Los Angeles. Rồi đôi trai gái Việt Nam hết sức trẻ trung, ăn mặc đơn giản tay trong tay, từ trong đại học đi ra sân trường. Rải rác đó đây các sinh viên ngồi nghỉ giữa các giờ học. Cô gái linh cảm thấy có điều gì khác thường. Dường như mọi người chờ đợi một cuộc diễn hành. Cô quay qua quay lại với một chút thắc mắc.Rồi đột nhiên cả sân trường như bừng tỉnh dậy. Một người bước ra nhẩy múa, nhạc trổi lên vang dội. Rồi hai ba người cùng nhẩy, rồi nhiều người ùa ra lên đến gần 200 người tham dự.
Sân trường thành sân khấu cho màn vũ. Đủ các sắc dân, đủ các lớp tuổi, đủ các thành phần hăng hái tham dự. Cô gái chợt thấy có cả cha mẹ, anh em, cô dì chú bác, những đứa cháu nhỏ lẫn trong hàng ngũ các bạn trẻ. Các sinh viên đại học, rất nhiều cựu sinh viên là bạn cũ lâu năm không gặp. Điệu nhạc Hoa Kỳ mạnh mẽ, lời ca truyền cảm hấp dẫn vang dội. Khán giả là các sinh viên tình cờ có mặt tỏ ra rất thích thú. Riêng cô gái Việt Nam nhỏ bé chợt nhận ra đối tượng của buổi trình diễn ồn ào đó chính là mình.
Ngac nhiên, sung sướng, e thẹn, lúng túng, cô ôm lấy anh bạn trai rồi lùi lại lấy tay lau nước mắt. Anh chàng trai chính là người chủ động bày trò để làm bạn gái ngạc nhiên. Đến lượt anh bắt đầu tham gia vào điệu nhảy như là một vai chính.
Đối với cô gái niềm vui dâng lên tột điểm và tưởng chừng như kéo dài mãi mãi. Khi nhạc dứt, điệu nhẩy chấm dứt mọi người quây thành vòng tròn. Lúc đó chung quanh sân đã có thêm đông đảo người đứng xem. Anh bạn trai chính thức ngỏ lời cầu hôn với cô gái. Anh chàng nói đôi lời rồi quỳ xuống cầu hôn. “Anh xin cưới em”, và trao nhẫn đính hôn. Là người sắp xếp mọi thứ, chàng trai đã chuẩn bị cả lời nói và hành động. Anh còn yêu cầu các bạn quỳ xuống như là một cử chỉ tham dự vào giây phút long trọng của đời anh.
Cô gái nhỏ bé rất xúc động, ngạc nhiên, bất ngờ. Những lời nói cử chỉ của cô đã trở thành một màn diễn xuất hết sức sống động. Không kịch sĩ nào có thể đóng được như thế nếu không phải là người thực sự ngỡ ngàng vì nhận được giây phút hạnh phúc không chờ đợi.
Câu chuyện cầu hôn chỉ đơn giản như thế. Hai cô cậu trẻ tuổi vô danh, cùng là sinh viên đã tốt nghiệp. Trở về trường cũ dựng một màn cầu hôn thực sự để quay phim. Mục đích giản dị nhất chỉ là muốn gây sự ngạc nhiên cho cô dâu tương lai. Để thêm phần hấp dẫn. Anh nhờ bạn bè, thân quyến và người tình nguyện cùng nhau hát và nhảy để rồi chứng kiến màn cầu hôn. Màn tỏ tình được cắt xén và đem lên Youtube. Chỉ trong một tuần đã có nửa triệu người vào xem. Các chương trình TV từ Mỹ đến Canada. Từ các hệ thống Hoa Kỳ đến truyền thông Việt Nam. Các đài Radio đa ngôn ngữ lớn nhỏ. Tất cả đều phỏng vấn viết bài, đưa lên màn ảnh và đẩy câu chuyện lên bốn phương trời. Báo chí TV tại Việt Nam cũng phổ biến rộng rãi. Các phóng viên tìm hiểu. Tất cả góp phần cho câu chuyện tỏ tình bằng phim ảnh đã có đến gần 1 triệu người coi.
Câu chuyện nhỏ đã trở thành một hiện tượng.
Chuyện trong nhà.
Sau cùng mọi chuyện cũng đã sáng tỏ. Anh chàng tên là Trần Hoài Nam 32 tuổi sinh tại Việt Nam, đến Mỹ lúc còn rất bé. Nhưng ngày nay nói tiếng Việt ngon lành. Nam thường được bà mẹ yêu quý gọi là Nammy đã tốt nghiệp UCLA nhiều năm trước và đang đi làm. Tuy nhiên sở thích của Nam vẫn là văn nghệ, đờn ca, nhẩy múa.
Nàng là Vũ Trang, 27 tuổi, sinh ra tại Hoa Kỳ, cũng tốt nghiệp UCLA và đang đi làm. Anh chị gặp nhau từ ngày còn học. Chàng học lớp cuối và nàng mới vào trường.
Nơi gặp nhau trên lầu cao, từ sân trường ngó lên vẫn còn nhớ chỗ cũ. Gặp nhau quen biết rồi xa cách. Rồi gặp lại, nhưng nhiều năm qua đi, vẫn chưa một lời hứa hẹn. Đầu năm nay 2011 Nam nhất định sẽ bày tỏ tấm lòng. Cũng chẳng còn trẻ trung gì. Mối tình cũng cần có một lời hẹn ước chính thức. Anh chàng trai lang bạc kỳ hồ đã đến lúc phải bỏ neo cho thuyền tình. Nam đã thấy nhiều kiểu tỏ tình trên phim ảnh và ngoài cuộc đời. Anh chàng muốn thực hiện một màn hết sức đặc biệt, có sự tham dự của tất cả cha mẹ hai bên, các bè bạn của cả 2 người nam nữ.
Phải là ai cũng biết, chỉ mình nàng không biết.
Công việc chuẩn bị mất 5 tháng. Chuyện lạ lùng nhất là nhờ bà mẹ dẫn con trai đi hỏi vợ tại nhà gái ở San Jose. Phải chờ lúc cô nàng không có nhà để vào thưa chuyện với cha mẹ nhà gái. Phải thuyết phục hai họ cùng tham dự vào màn kịch độc đáo. Đề nghị thành công. Tất cả 2 họ đều biết nhưng giữ bí mật. Và kịch bản bắt đầu.
Flash Mob America tham dự.
Nam liên lạc thuê công ty Flash Mob chuẩn bị tổ chức cho một buổi tỏ tình đầy khích lệ. Flash Mob là công ty sắp xếp chương trình, lo âm thanh, quay phim, tập vũ cho người tình nguyện và chuẩn bị vị trí. Trong những năm gần đây, công ty Flash Mob thành lập có chi nhánh nhiều nơi. Chuyên đạo diễn và cung cấp phương tiện làm phim gia đình cho các thân chủ có đề tài đặc biệt. Các chuyên viên thảo luận với Nam về chương trình tuyển mộ người tham dự, chọn nhạc nền, sáng tác điệu vũ, chuẩn bị vị trí biểu diễn. Người tham dự là 2 bên gia đình đã lên đến cả trăm ghi tên. Các sinh viên và cựu sinh viên UCLA. Các bạn trẻ vô danh tình nguyện. DVD hướng dẫn được phân phối cho mọi người tập dượt tại nhà. hay tập nhẩy từng nhóm. Sau cùng tất cả mọi người, mọi nơi phải kéo về Los Angeles để tập trước một ngày. Tập đi tập lại nhiều lần. Nhưng cô gái vai chính vẫn không hề biết.
Ngay trước giờ bắt đầu, mọi người phải nấp trong các ngõ ngách của khuôn viên đại học. Chờ nhạc nổi lên rồi mới kéo ra.
Chỉ riêng vai chính là cô gái không được tập dượt. Cô đóng vai ngạc nhiên, bất ngờ và nhập vai hết sức sống động.
Flash Mob đã tổ chức thành công nhiều màn múa nơi công cộng bất ngờ và thu hình các khán giả qua đường có phản ứng tự nhiên. Một điệu múa bất ngờ của quần chúng giữa công trường đô thị. Khách qua đường là khán giả trở thành diễn viên quan trọng. Nhưng lần này khán giả quan trọng nhất là cô gái được cầu hôn trở thành vai chính. Tất cả mọi sự đáp ứng của cô sẽ trở thành mấu chốt của sự thành công. Và sau cùng đoạn phim may mắn đã đạt được kết quả rực rỡ một cách hết sức tự nhiên.
Bản thông điệp tình yêu.
Một cuộc vui bày ra với vài trăm người tham dự. Một lời hứa hẹn hôn nhân quan trọng thể hiện qua hình thức vui đùa. Có được vài trăm người vô tình làm khán giả. Tại sân trường đại học đầy kỷ niệm của 2 sinh viên vô danh đã tốt nghiệp. Họ là những người thường trong xã hội. Không phải trai tài gái sắc nổi danh thế giới. Không phải là anh hùng liệt nữ nêu gương sáng cho nhân loại. Không phải là con nhà hoàng tộc danh gia thế phiệt.
Lời cầu hôn đơn giản nhờ Youtube đã đẩy lên trời cao và được thế giới tuổi trẻ đáp ứng nồng nhiệt. Nguyên do chính là bản thông điệp tình yêu trong khoảnh khắc đã đánh động vào tâm thức của thanh thiếu niên. Tuổi trẻ nào cũng có giấc mơ thầm kín. Họ thấy các anh chị nầy cũng giản dị giống như mình. Không phô bày sự giàu sang thanh lịch. Không ăn mặc cầu kỳ, không nhẩy múa huê dạng trên sân khấu hoành tráng. Lời cầu hôn không có chủ tọa. không có diễn văn khai mạc, không có ngựa xe rộn ràng. Chỉ có niềm vui rất hồn nhiên của mọi người tham dự. Hàng triệu khán giả trên thế giới không hề biết rõ 2 nhân vật chính là ai. Họ từ đâu đến, sau này sẽ ra sao ? Điều đó không cần thiết.
Một khoảnh khắc của cuộc đời đôi trẻ đã làm thành bản thông điệp cho tình yêu.
Ngàn lời đáp ứng.
Tôi có dịp đọc được khá nhiều những lời bình luận. Hàng triệu người xem qua đoạn phim nên đã có hàng ngàn lời bình luận bằng đủ các ngôn ngữ. Nhiều người xem qua, cũng đã đọc các lời bình của thiên hạ và góp thêm ý của mình. Lần này có nhiều bình luận bằng Việt Ngữ của tuổi trẻ Việt Nam từ quê hương và trên thế giới. Vì cặp tài tử bất ngờ là hai anh chị Việt Nam.
Bình luận của tuổi trẻ về chuyện cầu hôn toàn một chiều thương yêu, hoan hỷ, chúc mừng và khen ngợi. Nước mắt vui sướng thấy được trên đoạn phim và người ta thấy được cả nước mắt vui mừng qua lời bình của khán giả từ bốn phương trời.
Tôi hết sức chú ý đến những điều nhận xét của tuổi trẻ từ Việt Nam. Một anh viết : Ở Việt Nam ra múa như thế này thì bảo vệ đuổi đi ngay. Một cô gái viết câu bình luận tuyệt vời : Xem Tube này sao em muốn lấy chồng quá. Một thanh niên cũng từ Việt Nam bình luận và than thở :
Sao ở nước người ta tự do sung sướng như thế.
Như vậy, biết bao nhiêu thanh thiếu nữ tại Việt Nam đã xem được lời tỏ tình của đôi thanh niên Việt tại Hoa Kỳ. Biết bao nhiêu người cũng đọc được những lời bình luận như thế. Nhiều năm qua, các nhà tranh đấu Việt Nam tại hải ngoại đã sáng tác bao nhiêu áng văn kêu gợi cùng các đường lối đấu tranh để tìm cách gọi là chuyển lửa về Việt Nam. Khó mà đo lường được sự thành công.
Hơn 30 năm sau, bằng câu chuyện cầu hôn hết sức cá nhân, đôi thanh nữ nam nữ hoàn toàn phi chính trị. Chỉ bầy trò vui cho chính mình, nhưng họ đã vô tình chuyển lửa tình yêu cho thế giới và cho Việt Nam.
Chỉ cần một tuần lễ, ngọn lửa tình yêu với nguyên liệu tự do của tuổi trẻ đã đưa về trao tay cho tuổi trẻ Việt Nam tại quê nhà.
Thế hệ cha anh ngày xưa đã bị xua đuổi ra khỏi đất nước bằng những thù hận căm hờn. Thế hệ tương lai cũa người Việt hải ngoại, chỉ bằng cuộc sống bình thường, tử tế lương thiện, để khi thuận tiện thì ca hát nhẩy múa. Như thế cũng đủ để gửi về quê hương cũ những thông điệp của tự do, của dân chủ bằng tình yêu. Như tình yêu của cô gái e thẹn, ngỡ ngàng lúng túng vào một buổi chiều chủ nhật trên sân trường đại học của thành phố mang danh hiệu nữ vương của các thiên thần, Los Angeles..















Nguon : Calittoday

Friday, 16 September 2011

TÔI ĐÃ ĐI NHIỀU NƠI
Verborgene_Empfaenger

Tôi đã có nhân duyên đi khắp nhiều nơi, đến cũng rất nhiều chỗ. Đây cũng là cơ hội để cho tôi học hỏi và trao đổi kinh nghiệm với mọi người. Trong cuộc sống nầy có rất nhiều người may mắn nắm bắt then chốt của công việc, của sự suy nghĩ và cứ theo đó mà hành động thì đa phần có chút ít lạc quan, nhưng cũng có lắm người sống rất bi quan, không biết cách giải quyết như thế nào để có thể thoát ra những sự trói buộc, để nội tâm chúng ta được thư thái nhẹ nhàng hơn.
Nhiều lúc tôi lấy tư cách là một vị Thầy để nói chuyện với học trò đệ tử, thì họ bảo rằng: "vì tôi làm chủ mọi vấn đề, nên mới dễ dàng chủ động trong mọi tình huống; còn học trò đệ tử là những người phụ thuộc và bị động, nên khó sống hay làm việc trong sự chủ quan được."

Rõ ràng là như vậy. Ở Á Châu chúng ta đa phần là chỉ học cái kiến thức của ông Thầy, phần sáng tạo thì ít đi, trong khi đó học theo lối học Âu Mỹ ngày nay có khác. Vị Thầy chỉ là một người bạn của học trò, sinh viên nhằm chia xẻ những tri thức và sự học hỏi của mình cho học trò và từ đó học trò dạn dĩ hơn, chủ động hơn cũng như có nhiều khả năng tự lập hơn; chứ không bị lệ thuộc nhiều theo như sự giáo dục của Á châu chúng ta.

Từ đó khi ra làm việc hay bước vào công sở, cuộc sống xã hội, cuộc sống gia đình họ tự phân chia trách nhiệm và thực hành bổn phận ấy với khả năng chuyên biệt của mình. Rồi một nhóm 3, 5, 7 hay 10 người v.v... sẽ chỉ chịu trách nhiệm của phần mình riêng lẻ, để rồi cộng hưởng giao thoa với nhau trong một môi trường to lớn hơn. Đây là cung cách tổ chức trong trường học, trong xã hội, trong công ăn việc làm của xã hội Âu Mỹ ngày nay.

Dĩ nhiên những xã hội nầy họ vẫn cần những người lãnh đạo như Á Châu chúng ta, nhưng kẻ lãnh đạo chỉ là người biết lắng nghe thuộc cấp trình bày, bàn bạc và cốt làm sao cho công việc được thành tựu là điều chính yếu, chứ không phải lấy mọi người để làm bàn đạp tiến thân lên đài danh vọng của mình như một số nước Á Châu đang chủ trương.


Nếu công việc thành tựu thì kết quả đó là kết quả của tập thể. Nếu ngược lại, chỉ có cá nhân chịu trách nhiệm, không ảnh hưởng đến một tập thể hay một cộng đồng to lớn, mà giới lãnh đạo trong trường hợp nầy phải biết quan tâm, chia sẻ với những người cùng làm việc chung; chứ không phải chỉ đứng chỉ tay năm ngón bảo người khác phải làm, còn mình thì chẳng có trách nhiệm gì cả.

Một xã hội như thế là một xã hội tương đối khá công bằng. Thế nhưng xã hội nầy còn tiến nữa, sẽ tiến dần đến phía trước, mà những gì nó sắp xảy ra, con người không tự làm chủ được. Vì lẽ dần dần nếp sống của con người bị thu hẹp trong những cá nhân tự kỷ; chỉ biết sống cho mình, lo trau chuốt tự ngã của mình và những gì thuộc về mình; trong khi đó những người sống chung quanh ta thì mặc kệ họ. Ngay cả những người gần gũi nhất trong gia đình của mình. Rồi đây mọi việc sẽ ra sao, ai trong chúng ta cũng khó đoán biết hết được, nhưng có một điều người ta không thể chối cãi được, khi con người càng giàu có về vật chất thì lãnh vực tinh thần lại càng trở nên nghèo nàn keo kiệt. Có một hôm tôi đang hướng dẫn những sinh viên người Đức tại chùa Viên Giác Hannover, tôi bảo rằng: "ngày nay tất cả vật giá của mọi thứ đều leo thang, tăng giá; chỉ có một món duy nhất rẻ mạt, không biết các anh chị em có biết chăng?"


Thế rồi người nầy đưa mắt hỏi người kia, có kẻ trả lời món nầy món nọ, nhưng tôi trả lời thế cho họ. Đó là: "Đạo đức của con người". Đạo đức nầy ngày nay hạ giá quá! Luân thường đạo lý bị đảo lộn; cuộc sống gia đình và đời sống của xã hội bị quay cuồng trong cơn thác loạn, chỉ biết tranh đấu với đồng tiền, chứ có rất ít người lo chiến đấu với vô minh; với khổ đau và sanh tử.

Có người hỏi tôi rằng: "Thưa Thầy, phải sống làm sao cho thoải mái, không bị mọi thứ chi phối mình và phải giải quyết cuộc sống nầy ra sao, khi khổ đau đưa đến?"
Câu hỏi nghe rất đơn giản, nhưng câu trả lời có hàng trăm cách khác nhau. Tuy nhiên tôi cũng trả lời theo kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình rằng: "muốn sống cho được an lạc, thoải mái, thì hãy biết bỏ những gì đáng bỏ và biết giữ lại những gì đáng giữ." Điều nầy nghe thật đơn giản nhưng không dễ thực hiện, vì đa phần cái gì mình cũng muốn giữ lại. Cho nên hành trang mình mang đi vào cuộc đời nặng trĩu cả hai vai và tâm thức. Như vậy còn đâu sức lực của tự thân và chỗ trống của tâm hồn và những lời hay ý đẹp cho nội tâm mình. Sở dĩ có việc nầy vì khả năng buông xả của con người còn rất yếu đuối; trong khi khả năng chấp thủ thì quá dư thừa. Đây chính là nguyên nhân ở trong cõi Dục nầy vậy. Con người cái gì cũng muốn ôm vào lòng, vào tâm thức, nhưng ta phải hiểu rằng mỗi người trong chúng ta sẽ ôm giữ chúng được trong bao lâu? Có thể 10, 20, 50 năm hay nhẫn đến 100 năm đi nữa; khi ta không muốn buông bỏ nó, thì nó cũng buông bỏ ta mà ra đi thôi. Ngay cả tiền, tình, danh vọng, sắc đẹp, tài sản, người thân, quyền lực, ngai vàng v.v...

Vậy cái gì là thật tướng của vạn pháp? Xin trả lời là "Không". Từ "Không" ta đến nơi đây rồi kết cuộc rồi ta cũng sẽ về lại chỗ "Không" mà thôi. Vậy thì tranh đấu, dành giựt địa vị, quyền lợi, tiền bạc để làm gì mà lối thoát phía trước là một cái "Không" to tướng. Biết thì ai cũng biết vậy, nhưng tiếc thân nầy thì ai lại không tiếc? Do đó mới sinh ra tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, biên kiến, kiến thủ, giới cấm thủ và tà thủ... thôi thì đủ thứ đủ loại; nó giống như một loại tơ vò, tự thân mình trói buộc mình mà thôi.

Mới đây tôi có gặp Sư Thúc ở Houston tức là Ngài Trưởng Lão Thích Chơn Điền cũng là nhà thơ Ngốc Tử. Có một bài thơ mới nhất Ngài sáng tác trong năm 2007 nhan đề là "Ruồi than trong lưới nhện" rằng:



„Tham dục lao vào chốn tử sinh,
Vô minh nghiệp thức dẫn vòng quanh,
Ao tù ngũ trược càng thêm trược,
Khổ khổ rồi ra cũng tại mình."



Chỉ cần bình chú bài thơ nầy thôi là ta có đủ một nhân sinh quan, một vũ trụ quan để sống trong cuộc sống đầy khổ đau phiền lụy nầy rồi. Vì sự tham lam ham muốn, nên chúng ta mới tự quay cuồng như con ruồi trong chốn lao tù sanh tử. Nơi đây ta ngỡ là vui nhưng chỉ toàn là phiền não, khổ đau cái nầy chồng chất lên cái kia không bao giờ biết chán ngán và dừng lại. Vì vô minh và nghiệp lực nó dẫn mình tới đây và điều quan trọng là mình không biết tự làm chủ nó, nên mới khổ đau tục lụy như thế nầy. Kẻ biết và kẻ không biết khác nhau ở chỗ nầy. Người hiểu biết là người biết dừng đúng lúc, kẻ không biết là kẻ cứ thế mà lao vào. Điều nầy cũng giống như con ruồi biết rằng phía trước đang có nhện giăng tơ, nhưng ruồi vẫn không lưu tâm và không biết dừng lại, nên cuối cùng bị chết đứng giữa sa trường của cạm bẫy. Chúng ta cũng giống như vậy, trong chốn tử sinh nầy có lắm mật ngọt, bơ sửa, thịt thà, sắc đẹp, lợi danh... nhưng có ai biết dừng lại chăng? Hay chúng ta chỉ biết chờ đợi ở một phép lạ.

Cảnh sống trần gian nầy vốn đã vẩn đục, mà chúng ta càng cố cựa quậy thì nó càng đục thêm, nên chúng ta không thể tự rời khỏi chốn nầy. Vì căn bản của thế gian là ô trược, nhơ nhớp, phiền não, khổ đau v.v... ngày nay ta có khổ, thật sự ra không ai làm cho ta khổ, mà sự khổ đau hay an lạc tự chính mình tạo nên mà thôi. Vậy thì điều căn bản của vấn đề là phải: "Quẳng gánh lo đi", cái gì chúng ta mang được thì mang, cái gì gánh được thì gánh, còn những gì không kham nổi nữa thì hãy để gánh lại giữa đường, không nên cố sức gánh, rồi cuối cùng cũng sẽ bị tử sanh, sanh tử chi phối mà thôi. Nếu ta không gánh thì người đến sau sẽ gánh tiếp, đâu cần phải lo. Nếu không có ta thì xã hội nầy không còn có ý nghĩa nữa, điều nầy là do mình quá chủ quan. Có một ông giám đốc của một công ty nọ rất nổi tiếng và ông ta nghĩ rằng không ai có thể thay thế vị trí của ông ta được. Thế nhưng ông đột nhiên bị tai nạn xe hơi tử vong và chỉ cần 3 ngày sau là hãng kia đã tìm được một ông giám đốc mới, ông nầy còn giỏi hơn ông trước nữa.

Thật ra nếu ta có chết, thì cây cỏ bên vệ đường vẫn còn sống đó. Chúng đâu có tình nguyện theo ta để chia xẻ những khổ đau của chúng ta đang gặp phải hay đối đầu đâu. Do vậy "người nào tu học càng lâu, phải càng nên thấy mình không là gì cả, thì kẻ ấy mới là kẻ tu chân chính". Đây là lời dạy của Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14. Nếu ai trong chúng ta cũng như vậy mà thực hành thì cuộc đời nầy có ý nghĩa biết bao nhiêu.

Đa phần chúng ta chỉ thấy việc của người chứ ít ai thấy việc của mình, mà nếu thấy thì chỉ thấy cái lỗi của người khác, chứ ít khi tự thấy cái lỗi của chính mình. Còn nếu tự thấy mình, thì chỉ thấy cái tốt, chứ ít thấy cái xấu của mình. Vì sao vậy? Vì lẽ ta lấy ta làm chủ thể để đi phê phán người khác và ta lấy cái ta để đo lường cái ta của đối phương nên mới như vậy. Bao giờ ta là người và người là ta thì ta sẽ dễ thông cảm và dễ tha thứ hơn. Thường ta tự củng cố tự ngã của mình, nhưng trên thực tế tự ngã nó không là gì cả; nó chỉ là một cái

"Không""Hạnh phúc là những gì mà người ta đang có, chứ không phải những gì mà người ta đi tìm". Thật đúng như vậy! Thường người ta đi tìm đủ mọi thứ trên đời mà quên tìm lại chính mình, nên ta mới bị khổ đau sinh tử dày vò. Bao giờ ta hiểu ta là ai thì ta sẽ biết dừng lại.

Ngài Doogen là Tổ Thiền Tào Động ở thế kỷ thứ 13, khi Ngài sang Trung Quốc ở tỉnh Triết Giang nơi chùa Cảnh Phước để học đạo. Ngài đã đắc pháp với Lão Thiền Sư Như Tịnh, pháp ấy chính là "Bình Thường Tâm Thị Đạo". Nghĩa là tâm bình thường là đạo. Đôi khi ta chỉ lo đi tìm cái phi thường mà ta quên cái bình thường của ta đang có. Đó là "hai con mắt nằm dưới chân mày, lỗ mũi thẳng đứng, cái miệng nằm dưới lỗ mũi kia." Tâm bình thường là vậy. Ta chưa bao giờ biết quý những gì chúng ta đang có mà đa phần chúng ta hay rong rũi theo sắc trần, rồi cũng chỉ chuốt lụy vào thân mà thôi. Ta cũng giống như con thiêu thân tự đốt mình trong ánh đèn dầu, nhưng nào đâu có biết, đến khi vùi thân vào chốn bụi hồng, ta mới cảm nhận thắm thía được sự khổ đau, tục lụy. Lúc ấy đã quá muộn rồi còn gì nữa!


Cho đến bao giờ thì bài pháp Tứ Diệu Đế mà Đức Phật nói cho năm anh em Kiều Trần Như tại vườn Lộc Uyển ở Ba La Nại sau khi Đức Thế Tôn thành đạo, nó vẫn có một giá trị miên viễn lạ thường. Chỉ cần chúng sanh ý thức được chừng ấy việc của khổ đau; nguyên nhân gây ra sự khổ đau; phương pháp diệt khổ và con đường dẫn đến Niết Bàn, an lạc giải thoát, là con người được sống trong hạnh phúc rồi. Hạnh phúc không ai ban tặng cho mình và đồng thời người ta không thể ra ngoài chợ để mua được. Nó cũng chẳng có bên ngoài, mà nó chỉ nằm bên trong chúng ta. Ta hãy đào sâu vào nội tâm; ta hãy quay lại với chính mình, thì ta sẽ thấy nó ở đâu rồi. Lúc ấy chúng ta sẽ mĩm cười cho sự tự đánh lừa mình lâu nay.

Vì sao người ta hay nóng giận và sân si? Vì lẽ ta muốn chứng tỏ cho điều hiểu biết của chúng ta là đúng, nhưng đôi khi không phải như vậy. Lý do cái tự ngã ấy mình tự vun sới rồi chất chứa cái ngã kiến sai lầm, nên ai không theo ta thì ta sẽ hờn, sẽ giận và nổi máu anh hùng ngay. Những người hiểu biết họ sẽ dừng lại cơn sân hận bằng cách bỏ đi nơi khác hoặc giả nếu có tự tin hơn, hãy đi uống một ly nước lạnh để chế ngự nó, nếu là người can đảm hơn và muốn sửa sai thì hãy đến trước tấm kính treo đâu đó trong nhà, ta có thể soi thấy được "bản lai diện mục của mình". Nếu bình thường thấy mình là đẹp, thì hôm nay sau khi giận dữ thấy mình càng đẹp hơn nữa hay chăng? Khi tâm tàm quý "xấu hổ" và kèm sự tự thẹn của mình cũng như sự trợ giúp của những thiện hữu trí thức thì chắc chắn ta sẽ thoát khỏi trầm luân khổ ải. Bằng không, chốn địa ngục A Tỳ sẽ chôn vùi ta, không có thời gian và không biết bao giờ có thể ra khỏi sự tối tăm ấy.

Đất là nơi ta bị vấp ngã, té xuống, nhưng cũng từ đất ta sẽ chống hai tay đứng thẳng lên. Có người từ đó sẽ đi vào đời bằng mọi cung cách khác nhau, nhưng cũng có lắm người tự ngã gục bên vệ đường, trên mặt đất; không có khả năng tự chế ngự để gượng đướng lên với đời, rồi cũng gởi thân tứ đại nầy vùi sâu vào ba tất đất. Đất chỉ vô tình làm một chuyện rất công bình, mà lâu nay đất chưa bao giờ chê thây chết, trong khi đó, biển cả bao la nhưng không dung chứa tử thi. Rõ ràng là con người có đủ điều kiện và sự hiểu biết để chọn cho mình có một lối đi ít làm cản lối cho người khác. Vì đi ra thì có ngang qua, dọc lại, nhưng nếu đi vào thì mục đích chỉ thấy tánh mà thôi. Lúc ấy ta không làm phiền lòng ai, mà ta chỉ mĩm cười sau khi ta thấy được mặt thật của sự tử sinh rồi.

Có một ông Bác Sĩ Phật Tử bảo với tôi rằng: "những gì ông ta làm cho Phật sự hôm nay, ông không sợ ai chê cười hoặc khen tặng, mà ông chỉ sợ là ông không làm được gì để đem lại lợi lạc cho Phật Pháp mà thôi." Câu nói ấy giống như một triết lý sống, một nhân sinh quan, một vũ quan của một người trí thức Phật Tử. Trên đời nầy người "trí thức" rất nhiều, nhưng người "tri thức" thì rất ít. Vì trí thức hay hiểu người mà ít hiểu mình, còn tri thức thì tự hiểu mình nhiều hơn là hiểu người.

Tất cả chúng ta, nếu mọi người đều học hạnh: "tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Nghĩa là đầu tiên tự trách mình, sau đó mới trách người, thì xã hội nầy chắc chắn sẽ được an ổn nhiều hơn; mọi người sẽ sống trong một xã hội thái bình và an lạc. Nếu ngược lại chỉ còn cách ta tự đốt thân lẫn tâm ta mà thôi.

Tiếng khen và lời chê thật ra nó không có thật tướng, vì người đối diện thích thì khen và không thích thì chê, đó là chuyện bình thường trong cuộc sống, còn ta, không lẽ ta chỉ sống theo lời khen tiếng chê ấy sao? Như vậy ta chỉ là một người bị động, chứ ta không là ta nữa! Ví dụ, khi người ta khen mình trẻ đẹp thì vui và khi bị chê xấu xí, dại dột thì mình buồn, vậy sự vui buồn ấy nó có thật tướng hay không? Vậy tại sao ta phải bị nó quấy nhiễu? Già hay trẻ, đẹp hay xấu, giỏi hay dở... nó chỉ là những sự đối đãi trong cuộc đời. Tại sao ta lại bị nó làm biến tướng và ta lại đi làm nô lệ cho nó; khiến nó muốn cái gì thì ta chạy theo nó muốn đứt hơi luôn, nhưng nào có kết quả gì đâu? Ngoại trừ phiền não và khổ đau đang đón chào ta.

Vậy thì câu hỏi được đặt ra: Bao nhiêu thì đủ?
- Kẻ biết đủ là đủ, còn người không biết đủ thì không bao giờ có đủ cả.
Tình bao nhiêu thì đủ? Tiền bao nhiêu thì đủ, danh vọng, địa vị bao nhiêu thì đủ? Tài sản, con cái, lợi danh bao nhiêu thì đủ?... rõ ràng nó cũng giống như thời gian và không gian. Thời gian thì vô cùng mà không gian thì vô tận. Nó không có cái bắt đầu và không có cái chấm dứt. Ngoại trừ chúng ta biết chấm dứt sự khổ đau sanh tử nầy, bằng cách là chúng ta phải tự bước ra khỏi những sự lẫn quẩn của cuộc đời nầy mà thôi. Do đó cụ Nguyễn Công Trứ đã nói: to tướng mà thôi. Đã là không thì còn gì để nói đến nữa? Những điều nói ra đó chỉ bằng thừa mà thôi. Nếu ai trong chúng ta biết tôn trọng sự thật nầy, thì người ấy sống rất có hạnh phúc. Tục ngữ Nga có câu rằng:



"Cái vòng danh lợi cong cong,
Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào."

Danh và lợi là những chất mật ngọt của cuộc đời, nó không thẳng tấp, mà nó lại cong queo, nhưng ở đây lắm người muốn bước vào thử xem sao. Vì đã có không biết bao nhiêu tao nhân mặc khách đã trải qua nơi chốn hồng trần ấy. Kẻ chán người chê, nhưng cũng có lắm kẻ mê chưa ngộ. Cho nên mới có cảnh "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược là vậy". Thật ra, sự thật đã hiển nhiên phơi bầy ra đó mà con người tự cố tình lừa dối mình, nên mới bị cuộc đời làm mờ mắt mà thôi. Người trí và kẻ hiểu biết quyết không phải như vậy.

Thiền sư xem hoa nở, trăng tròn, con người và sự vật, thường hay thốt lên rằng:

"Hoa nở để rồi tàn,
Trăng tròn để rồi khuyết,
Người còn để ly biệt."

Đó là một nguyên lý của cuộc sống. Đó là mặt thật của cuộc đời. Ta nên đối diện với tử sinh và làm chủ với sinh tử, chứ đừng để tử sinh chi phối, thì đó ta mới thật là ta.

Vậy sống trong cuộc đời tương đối nầy phải làm sao cho được vừa lòng người?
Câu hỏi tuy rộng nghĩa, nhưng tựu chung mình phải xét tự lực của chính mình có thể kham nhẫn đến đâu, chứ không nên chạy theo thị phi phải trái của cuộc đời. Sách xưa có câu chuyện khuyên người, tôi xin chép lại để hầu quý vị:


Có hai cha con người kia mua được một con lừa nên rất đắc ý. Một hôm người con leo lên lừa để cỡi, dọc đường bị người quở rằng: "tại sao đứa con bất hiếu quá vậy? Trong khi nó còn trẻ mà cỡi lừa, còn cha của nó già rồi, mà phải đi dưới đất trong cơn nắng cháy?" Người cha nghe nói như thế thấy có lý nên bảo con leo xuống để mình leo lên lưng lừa cỡi đi. Đi được một lúc, người qua đường thấy bảo rằng: "Ông già kia tại sao không biết thương con, trong khi trời nắng chan chan như thế nầy lại để con thơ đi dưới đất còn mình thì cỡi lừa như vậy?" Ông ta nghe như thế thấy cũng có lý. Nghĩ lại cho cùng, cha cỡi cũng bị nói, mà con cỡi cũng bị nói, nên ông bảo đứa con leo lên luôn trên lưng lừa, thì chắc rằng không bị mĩa mai nữa. Thế là cả hai cha con đều cùng cỡi trên lưng lừa. Đi được một quảng đường nữa, lại gặp người bảo: "tại sao hai cha con ông nầy chẳng biết thương thú vật gì cả, con lừa có một chút xíu mà hai cha con ông cỡi trên lưng nó thì con lừa nó chịu sao nổi, nếu vấp té nó sẽ bị gãy chân ngay." Bây giờ chẳng còn cách nào hơn là cả hai cha con ông leo xuống lừa đi bộ hết là xong. Đi được một đoạn tưởng như thế là yên thân, nào ngờ có người đối diện bảo rằng: "tại sao cha con ông nầy lại ngu ngốc như vậy kìa? Con vật sinh ra phải làm tôi tớ cho con người, mà tại sao cha con ông không cỡi nó, mà lại đi bộ nhọc nhằn như thế?..."

Quả là lời nào nghe cũng có lý hết cả. Nhưng cha con ông đã làm để chìu theo những lời lẻ đó, nhưng kết cuộc vẫn không vừa lòng một ai, cho nên ông ta quyết định là đoạn đường còn lại, mình phải tự làm chủ lấy mình chứ không thể chìu theo ý của tất cả mọi người được.

Điều nầy cũng giống như lời Phật dạy: "các con đừng tin theo một lời gì, dầu lời ấy do chính ta nói ra. Các con cũng đừng nên tin một điều gì, dầu điều ấy đã được nhiều đời truyền tụng lại; các con hãy tin một điều gì, mà điều ấy đã được thể nghiệm qua bản thân nhận xét của các con."


Như vậy trong cuộc sống nầy rất đa dạng, mỗi người nên tự chọn cho mình một cách sống sao cho thích hợp nhất với chính bản thân mình.

Viết xong ngày 28 tháng 04 năm 2008 tại chùa Phật Ân Minnesota tại Hoa Kỳ.

Monday, 12 September 2011

Đám tang Phật Tử Bồ Thị Hoàn
Pháp Danh Quảng Huệ An
Bình Dưong - Việt nam
1-8-41 - 4-7-2011









Monday, 4 April 2011

Ngàn Thu Áo Tím


Ngàn Thu Áo Tím


Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến Chiều xuống áo tím thường thướt tha Bước trên đường gấm hoa Ngắm mây chiều lướt xa Từ khi yêu anh anh bắt xa màu tím Sầu thương cho em mơ ước chưa kịp đến Trời đã rét mướt cùng gió mưa Khóc anh chiều tiễn đưa Thế thôi tàn giấc mơ Anh xa xôi bóng mưa giăng mờ lối Anh xa xôi áo bay trong chiều rơi Anh xa xôi áo ôm tim lẻ loi Tím lên khung trời nhớ nhung đầy vơi Mưa rơi rơi bóng anh như làn khói Mưa rơi rơi bóng anh xa ngàn khơi Mưa rơi rơi có hay chăng lòng tôi Có hay bao giờ bóng người yêu tới Từ khi xa anh em vẫn yêu và nhớ Mà sao anh đi đi mãi không về nữa Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ Ướt trong chiều gió mưa Khóc thương hình bóng xưa Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau Tháng năm còn lướt mau Biết bao giờ thấy nhau.

Sunday, 3 April 2011

Đà Lạt - 1970 - Hoài Thu

Hoài Thu Văn Trí -Thanh Thúy .......Mùa thu năm ấy trên đường đến miền cao nguyên Đà Lạt núi rừng thâm xuyên Tháp ngàn nước bạc thiên nhiên Chạnh lòng tôi thấy Lá vàng rơi nhẹ say mơ Trong rừng thu đẹp nên thơ Lưng trời đàn chim bơ vơ Mùa thu năm nay tôi lại thấy lòng lâng lâng Khi nhịp bước nhẹ đôi chân Trong rừng vắng lặng bâng khuâng Bầy nai ngơ ngác Lá vàng rơi đầy miên man Trên bờ cỏ rộng thênh thang Nghe mùa thu đi ngỡ ngàng * Đóa hoa phù dung trắng xóa Ngàn cây hiu hắt tiếng nhạc Mảnh linh hồn tôi thu nay Là linh hồn tôi thu nào Nắng đây vẫn là nắng ấm Mùa thu thương nhớ mơ màng Gió thu về đây mơn man Hồ thu xanh biếc tràn lan Đồi thông vi vút Nghe chừng lá động muôn phương Đà Lạt những chiều mây vương Có mùa thu vàng dâng hương Nhịp chân ai đấy Hay là gió thoảng xa xôi Gió nàng rung động tim tôi Hay là dư âm thu rồi.

Sunday, 20 March 2011

Saturday, 12 March 2011

Niềm vui mỗi ngày

Friday, 11 March 2011


Wednesday, 9 March 2011
























Tuesday, 8 March 2011






Đám tang Phật Tử Bồ Thị Hoàn - 1941-2011